Phân tích bài thơ Vội Vàng của nhà thơ Xuân Diệu

Phân tích bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu – Xuân Diệu là nhà thơ nổi tiếng của dân tộc Việt Nam, các tác phẩm của ông có giá trị cao khi nói về tuổi thanh xuân và những năm tháng của tuổi trẻ những sự cống hiến sâu sắc trong cuộc đời của mỗi người đang ẩn chứa trong đó là những hy vọng, những niềm lạc quan và luôn ý thức vươn lên từ cuộc sống.

Ở đây hình tượng thơ mà Xuân Diệu sử dụng cũng vô cùng độc đáo, và nó mang hương vị của thiên nhiên của đất trời, những hình ảnh muốn làm được những điều mà tạo hóa ban tặng cho chúng ta:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”.

Mở đầu bài thơ tác giả đã sử dụng cụm từ tôi muốn, đây là những lời thơ đang diễn tả những mong ước của tác giả về sự vật sự việc, và tắt nắng đi đó là những điều mà một người bình thường không thể làm được, bởi đây là những khung cảnh thiên nhiên của tạo hóa ban tặng cho con người, buộc nắng để cho màu của thiên nhiên của cuộc sống không hề bị mất đi, cho màu đừng nhạt mất, đó là cho hương vị và màu sắc của cuộc sống không bị phai nhòa, những hương thơm từ cuộc sống không bị bay đi, những hình ảnh thơ mang đậm giá trị đã tạo cho tác giả có những khoảng khắc đáng nhớ, và nó đem lại những giá trị sâu sắc cho mỗi con người.

phan tich bai tho voi vang cua xuan dieu

Những mong ước cao của tác giả về thiên nhiên không muốn nhạt màu đi những khoảng khắc đẹp của cuộc sống, không để cho màu sắc của nó bị tàn phai, những hình ảnh thơ đậm đà và giàu giá trị nhất đang tồn tại bên trong con người, những hình ảnh thơ đậm đà và mang những nét thiên nhiên độc đáo.Những khung  cảnh của thiên nhiên rộn rã và mang đậm màu sắc đã tác động lớn đến thị giác của tác giả, những hình ảnh thơ đẹp khi những thi vị cuộc sống hiện lên đậm đà và mang màu sắc nhất. Những khung cảnh thiên nhiên tươi sáng và giàu cảm xúc đang lan tỏa và tràn ngập sức sống của mỗi người, nhưng đặc biệt hình ảnh tác giả miêu tả qua cặp môi gần nhưng vội vàng một nữa.

Tạo hóa thiên nhiên và thời gian quay vòng, nó không bao giờ đợi ai, vẫn cứ đến và vẫn cứ đi, lòng người cũng vậy cũng luôn luôn biến đối và nó mạnh mẽ da diết đến vô cùng, những quy luật của thiên nhiên của đất trời là những điều mà chúng ta không bao giờ có thể thay đổi được, những hình tượng thơ sâu sắc, tác giả đã liệt kê ra rất nhiều những hình tượng thơ đẹp như ong bướm, đua hoa, tháng riêng ngon, mùa xuân… rất nhiều những hình ảnh thơ đều rất quen thuộc bởi đó đều là cung bậc của thiên nhiên của mùa xuân, tác giả luôn luôn mong muốn giữ nó trong phút giây không để nó trôi đi.

Những mong muốn đó tưởng chừng như nhỏ bé bởi đó là điều mà mỗi người luôn mong đợi nhưng rồi chúng ta không thể nào làm thay đổi được những điều mà cuộc sống đã đặt ra những hình ảnh thơ mang màu sắc rực rỡ cũng đã diễn tả được điều đó, những dòng tâm trạng lớn lao của tác giả cũng để lại cho mỗi người, tuổi trẻ của con người cũng vô hạn, lòng người chặt hẹp nhưng lượng trời thì rộng, tất cả mọi thứ đều vòng quanh và trôi đi theo những quy luật đáng quý của mỗi người, giá trị và hình ảnh thơ đậm màu sắc và những hương vị cuộc sống làm cho mỗi người như đang lạc vào thế giới thần tiên, bởi nó đẹp và mê hồn người.

Loading...

Nhưng những hình ảnh thơ hay và mang màu sắc đã tác động mạnh mẽ và thu hút lòng người, trong những khoảng không gian rộng lớn đó, chúng ta đều thấy được tác giả đang vội vàng để sống trọn tuổi thanh xuân, những khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Bởi tuổi trẻ không bao giờ thắm lại, trời đất thì vẫn luôn luôn còn nhưng chẳng còn tôi mãi, bởi theo quy luật của cuộc sống sinh lão bệnh tử, chính những điều đó làm cho tác giả luôn móng ngóng giữ trọn những phút giây hạnh phúc và đẹp đẽ nhất của mỗi người:

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
Nói lam` chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Tuổi trẻ của mỗi người cũng chỉ có giới hạn chúng ta không bao giờ có thể giữ chọn được những giây phút đẹp đẽ nhất cuộc đời, những hình ảnh thơ mang đậm màu sắc, và những sự tiếc nuối về những gì đã qua, nhưng rồi sức người có giới hạn chúng ta không thể làm được điều gì nếu không trong tầm tay, những điều mà Xuân Diệu đang thể hiện ở đây mang đúng như nhan đề đã đề tựa vội vàng, tất cả được đề cập trong bài thơ này cũng rất vội vàng, bởi thời gian nó luôn chuyển động quay vòng và không bao giờ đứng yên chính vì vậy tác giả luôn có một phong cách sống vội vã và giữ trọn niềm tin yêu vào cuộc sống. Những điều mang giá trị to lớn nhưng lại để cho người nghe những cảm giác về sự vĩnh cửu của thời gian, nó đối lập với sự vô hạn và nhỏ bé của con người, những hình ảnh thơ đó mang đậm màu sắc và những thi vị mà cuộc sống của chúng ta đem lại.

Tất cả mọi người mỗi khi đọc xong tác phẩm này đều thấy được phong cách thơ và cảm xúc của thơ cũng rất vội vàng, ông cho rằng thời gian luôn bất biến, nhưng nó luôn luôn tồn tại, dùng thiên nhiên để nói lên sự vô hạn của con người, những hình ảnh thơ mang giá trị và màu sắc đẹp đã có được những tình cảm chân thành và giá trị nhất, hiểu được giá trị của cuộc sống. Những khoảng khắc mà chúng ta đang có, chúng ta nên ôm trọn nó trong vòng tay để làm nên được điều đó, thì chúng ta cần sống có giá trị và hữu ích nhất, dù thiên nhiên đẹp lòng người có thắm nhưng sự tàn phai của tuổi thanh xuân luôn luôn báo hiệu cho con người, những khoảng không gian đẹp của đất trời sẽ luôn luôn chuyển động và bất biến.

Xuân Diệu là nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam với những lời thơ ong bướm và giàu cảm xúc chúng ta thấy được sự hữu hạn của lòng người, và sự chuyển động vĩnh hằng của thời gian qua thơ của ông.

Từ khóa tìm kiếm: phân tích bài thơ vội vàng, phan tich bai tho voi vang, phân tích bài thơ vội vàng của xuân diệu, phan tich bai tho voi vang cua xuan dieu, phân tích vội vàng xuân diệu.

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè: